TTO - Trải qua bao đổi thay, nhiều điều có thể bị lãng quên. Nhưng kỷ niệm của 14 năm con bên mẹ sẽ luôn còn mãi cùng thời gian, trong những bước đi của đời con.
Ngồi đây nhớ mẹ, bao kỷ niệm đẹp đẽ cứ ùa về bên con, thật lung linh thơ mộng, thật buồn mà cũng thật vui.
Mẹ ơi! Những bữa cơm mồng một tết luôn đầm ấm, vui vẻ nhất của gia đình ta. Nó luôn ngập tràn tiếng cười nói, tiếng lòng mà năm người trong gia đình ta dành cho nhau thay cho lời chúc năm mới. Nhưng có một bữa ăn như thế cách đây không xa làm con nhớ mãi. Bữa đó không chỉ có tiếng cười mà còn có những giọt nước mắt đong đầy tình thương, sự đồng cảm của mẹ dành cho nhân vật trong bộ phim.
Buổi sáng đó...
Mâm cơm đầu năm chị bưng lên, con và em Hùng cứ loăn xoăn, xúm xít vào nó với nhiều món ăn thật ngon. Chúng con ríu rít gọi bố mẹ. Thì ra mẹ ngồi ở chiếu từ lúc nào không biết, không để ý gì xung quanh, mắt mẹ nhìn chăm chú vào màn hình tivi. Xới cơm cho cả nhà xong, mẹ lại quay sang xem. Sao hôm nay con thấy mẹ khác thế, đôi mắt mẹ buồn rười rượi, đó không còn là đôi mắt cười của mẹ mọi hôm nữa. Nhưng lúc đó con vẫn chỉ còn là đứa trẻ, con vô tâm quá!
Con cứ cười nói, cứ chăm chú vào mâm cơm mà không biết rằng đôi mắt mẹ đã ngấn lệ, đôi môi mẹ đã rưng rưng. Thời gian như ngừng lại, hai chị em thôi không giỡn nữa. Tiếng nấc và những giọt nước mắt đã lăn dài xuống gò má cao và gầy của người. Bố và ba chị em quây quần lại bên mẹ. Thằng Hùng nhanh nhảu lấy khăn chậm nước mắt cho mẹ, nói với giọng thật trẻ con: "Cơm ngon thế này sao mẹ lại khóc?". Bố thì mắng yêu: "Gớm, phim chứ có phải thật đâu mà phải khóc, phí nước mắt, đúng là đàn bà!".
Mẹ quay sang nhìn bố và chúng tôi với cái nhìn âu yếm nhưng đượm buồn. Về phần tôi, tôi cố xem bộ phim đó "ba đầu sáu tay" như thế nào mà lại làm cho mẹ khóc. Bộ phim kể về một người đàn bà lận đận trên đường đời, khổ từ trong trứng khổ ra: sinh ra đã mồ côi, lớn lên đi làm người ở, rồi lấy chồng nhưng không được nuôi con. Đến đoạn người mẹ gặp được đứa con sau bao năm xa cách, họ vui mừng khôn xiết. Còn tiếng nấc của mẹ tôi giờ đã bật thành tiếng khóc. Tiếng khóc thương cảm của mẹ dành cho nhân vật trong phim.
Mẹ ơi! Giờ con đã lớn và hiểu rằng trong sâu thẳm cõi lòng, mẹ luôn trăn trở trước những số phận bất hạnh, tình cảnh éo le của con người trên thế gian. Con thấu hiểu điều đó khi trong phim họ khổ, mẹ cũng khóc thương. Kết thúc bộ phim, mẹ dạy chúng tôi phải biết yêu thương con người, cuộc sống sẽ thêm ý nghĩa, đời sống tình cảm của mỗi người sẽ hoàn thiện và cao đẹp hơn.
Bữa cơm hôm đó, có nước mắt mẹ, tiếng cười chúng con và tình thương của bố. Một kỷ niệm khó phai đong đầy hạnh phúc. Tại sao mẹ không sống mãi để mỗi khoảnh khắc về mẹ sẽ luôn là bài học cho đời con. Sẽ nhớ mãi, mẹ của con!
Nguồn: Nguon TT - Update by Huu Son |